Hai câu hỏi đặt ra trước mỗi giao dịch options: Pull rug hay pull request? Nếu là pull request, mã nguồn đã được kiểm toán chưa? Còn nếu là pull rug, thì ai đang kéo thảm và bằng cách nào?
Ngày 13 tháng 8, Caixin đưa tin rằng sau hơn một tháng thu thập dữ liệu từ các công ty môi giới và phân tích giao dịch cá nhân, các nguyên đơn – nhà tạo lập thị trường options Hoa Kỳ Haina International và Castle Securities – đã thu hẹp đáng kể phạm vi vụ án insider trading liên quan đến Futu Tiger. Danh sách nghi phạm hiện chỉ còn 47 tài khoản do 45 cá nhân kiểm soát. Bằng cách so sánh lợi nhuận giao dịch, tỷ suất lợi nhuận, số lượng hợp đồng, ngày đáo hạn, nhà môi giới, vị trí địa lý và thời điểm vào lệnh, tổng lợi nhuận từ hành vi giao dịch nội gián bị nghi ngờ đã tăng lên 155 triệu đô la. Danh sách cụ thể của 45 cá nhân chưa được công bố, nhưng phần lớn nằm ngoài Hoa Kỳ, nhiều người ở Trung Quốc đại lục và Hồng Kông. Một cá nhân kiểm soát ba tài khoản, một số đã kiếm được hàng chục triệu đô la, trong khi người ít lợi nhuận nhất vẫn thu về hàng trăm nghìn.
Bối cảnh: Khi options truyền thống gặp rủi ro hệ thống
Đối với bất kỳ ai đã từng audit mã nguồn DeFi, câu chuyện này nghe quen thuộc đến đau lòng. Insider trading trong thị trường chứng khoán phái sinh truyền thống không phải chuyện mới, nhưng quy mô 155 triệu đô la từ một vụ duy nhất – và chỉ từ options của một cổ phiếu (có thể là Tesla hoặc Apple, dựa trên hợp đồng đáo hạn ngắn) – cho thấy lỗ hổng trong cơ chế giám sát tập trung. Các nhà tạo lập thị trường như Haina và Castle đã phải tự bỏ tiền túi để truy vết, vì cơ quan quản lý không đủ nhanh hoặc không đủ dữ liệu.
Trong thế giới blockchain, chúng ta gọi đó là "vấn đề oracle": khi dữ liệu giao dịch nằm rải rác ở nhiều sàn môi giới khác nhau, việc kết nối các điểm để phát hiện bất thường gần như bất khả thi nếu không có sự hợp tác tự nguyện. Điều này trái ngược hoàn toàn với các sổ lệnh on-chain, nơi mọi giao dịch đều có thể được trace ngược về địa chỉ ví.
Phân tích kỹ thuật: So sánh cơ chế phát hiện insider trading
Hãy nhìn vào phương pháp mà các nguyên đơn đã sử dụng: họ so sánh lợi nhuận, tỷ suất lợi nhuận, số lượng hợp đồng, ngày đáo hạn, nhà môi giới, vị trí và thời điểm vào lệnh. Đây là những biến số mà trong một hệ thống on-chain hoàn chỉnh, có thể được tự động hóa thông qua smart contract.

Trong DeFi, nếu một địa chỉ ví mua một lượng lớn options trước một sự kiện quan trọng, và địa chỉ đó có liên kết với insider (ví dụ: cùng team phát triển), thì bất kỳ ai cũng có thể kiểm tra. Nhưng trong thị trường truyền thống, dữ liệu bị phân mảnh giữa các broker, và quyền riêng tư của khách hàng được bảo vệ bởi luật pháp, khiến việc truy vết trở nên tốn kém.
Dựa trên kinh nghiệm audit của tôi, tôi nhận thấy một điểm thú vị: các nhà tạo lập thị trường options thường có mô hình thanh khoản tập trung, nơi họ nắm giữ sổ lệnh và quyết định giá. Khi insider trading xảy ra, họ chịu thiệt hại trực tiếp vì phải mua/bán ở mức giá bất lợi. Điều này giải thích tại sao Haina và Castle sẵn sàng chi tiền cho việc điều tra: họ đang bảo vệ lợi nhuận của chính mình.
Trái ngược: Insider trading trong DeFi có thực sự minh bạch hơn?
Bạn có thể nghĩ rằng blockchain giải quyết được vấn đề này. Nhưng tôi cho rằng đó là một ảo tưởng nguy hiểm. Trong các giao thức options on-chain như Opyn hoặc Hegic, mọi giao dịch đều công khai, nhưng danh tính người dùng vẫn ẩn danh. Một insider có thể dễ dàng sử dụng nhiều địa chỉ ví để che giấu dấu vết, giống như 45 cá nhân trong vụ này kiểm soát 47 tài khoản.
Hơn nữa, các giao thức DeFi thường không có cơ chế "phát hiện bất thường" tự động. Nếu một địa chỉ ví mua 10.000 hợp đồng call options ngay trước khi một đề xuất quan trọng được thông qua, không có ai gọi cảnh sát. Chỉ có những phân tích on-chain thủ công mới có thể phát hiện, và điều đó đòi hỏi kỹ năng và thời gian.
Góc nhìn phản trực giác: Minh bạch không phải lúc nào cũng là giải pháp
Tôi nhận thấy một nghịch lý: thị trường truyền thống có quy trình pháp lý để truy tố insider trading, nhưng dữ liệu lại bị phân mảnh. Ngược lại, blockchain có dữ liệu minh bạch nhưng lại thiếu cơ chế thực thi. Điều này dẫn đến một kết luận bất ngờ: cả hai hệ thống đều dễ bị tổn thương, chỉ khác nhau ở điểm mù.
Trong vụ Futu Tiger, các nguyên đơn đã phải dùng đến phương pháp thủ công để kết nối các mảnh dữ liệu. Trong DeFi, chúng ta có thể viết một smart contract để tự động phát hiện các mẫu giao dịch đáng ngờ, nhưng ai sẽ kích hoạt nó? Và nếu kích hoạt, ai có quyền đóng băng tài sản? Đó là những câu hỏi mà cộng đồng chưa trả lời được.
Kết luận: Dự báo về tương lai của phát hiện insider trading
Tôi tin rằng trong vòng hai năm tới, các giao thức DeFi sẽ bắt đầu tích hợp các cơ chế "phát hiện bất thường" dựa trên zero-knowledge proofs, cho phép kiểm tra giao dịch mà không tiết lộ danh tính. Điều này sẽ giải quyết được vấn đề của cả hai thế giới: minh bạch dữ liệu nhưng vẫn bảo vệ quyền riêng tư.
Cho đến lúc đó, hãy nhớ rằng: NFT là JPEG có chữ ký, và options là hợp đồng có giá trị. Nhưng nếu không có cơ chế giám sát, cả hai đều có thể bị lợi dụng. Câu hỏi đặt ra là: Bạn có sẵn sàng trả phí gas cho sự minh bạch đó không?